+For wapmasters only!+
Mướn chồng [1](hay kinh khung?4
Nguồn: http://kembong9x.w4.lt, Được thêm bởi: Linh_bÉbỎng
-
Vâng, em sẽ cố gắng hết sức. Nói thật em ngán công việc em đang làm đến tận cổ rồi….!!

_Cố lên em, chị nghĩ là sau một thời gian nữa, khi em đã quen với môi trường làm việc, quen với đồng nghiệp của công ty, em sẽ thích nó, sẽ có nhiều niềm vui trong công việc, biết đâu em lại đam mê nó thì sao….!!

_Không bao giờ có chuyện đó đâu….!!

_Khi nào thì em đi gặp chồng chưa cưới…??

Diễm thở dài não nề.

_Chiều nay….!!

Thúy cười khúc khích.

_Nhớ kể cho chị nghe xem anh ta là ai, xấu hay đẹp, tốt bụng hay không tốt bụng, hài hước hay là chán ngắt, anh ta bao nhiêu tuổi, đang làm gì, em nhé….??

_Tại sao em phải kể cho chị nghe…??

_Nếu em không kể, chị sẽ giận em, mà không sớm thì muộn thì chị cũng sẽ biết anh ta là ai thôi….!!

_Em biết rồi…..!!

_Thôi chào em, chúc em có một ngày làm việc thật vui vẻ….!!

Diễm trọc tức Thúy.

_Chúc chị mau lành bệnh, và nếu có thể chị làm ơn “im” dùm em…!!

_Con nhóc kia, em dám ăn nói với chị thế hả….?? Em có tin là ngay bây giờ chị phóng xe tới công ty em để xử em không….??

Diễm thách.

_Xin mời, em sợ chị chưa bước ra khỏi được nhà thì đã ngã lăn ra đất rồi….!!

_Em..em….!!

Diễm cúp điện thoại, ngồi trong văn phòng làm việc khiến Diễm cảm thấy khó chịu, không chịu được không khí chật chội, toàn hồ sơ là hồ sơ, Diễm mở cửa, bước vào thang máy, Diễm bấm nút lên tầng thượng.

Ngồi trong phòng làm việc nhưng đầu óc hắn để đâu đâu, hắn không hề mở ra một trang giấy nào, không hề đọc một tệp hồ sơ nào, hắn không làm gì cả.

Ngay từ khi còn nhỏ, hắn đã sống trong sự hận thù, sống trong sự ghẻ lạnh của mọi người, hắn mất bố mẹ khi hắn còn là đứa trẻ mới có mười hai tuổi, độ tuổi còn quá nhỏ để hiểu thế nào là mất mát, thế nào là đau khổ, độ tuổi còn quá nhỏ để mất cả cha lẫn mẹ.

Khi bố mẹ hắn mất, hắn được đưa vào trại trẻ mồ côi, trước lúc bố hắn mất, bố hắn có để lại cho hắn một cái hộp, trong đó ông đã giải thích cho hắn hiểu vì sao ông lại chết, vì sao mẹ của hắn lại tự sát.

Lòng căm thù trong hắn lúc nào cũng sục sôi, cả tuổi trẻ và tuổi thơ của hắn là những ngày tháng cơ cực, hắn không hề có một nụ cười, không được hưởng hạnh phúc, mà nếu có thì nó ngắn ngủi quá, bố mẹ hắn mất đã lấy đi tất cả niềm vui, hạnh phúc và lòng tin của hắn vào cuộc đời này, hắn không tin ai cả, không muốn yêu ai cả, hắn luôn nhìn đời, quan sát người khác bằng con mắt nghi ngờ và hận thù.

Đến năm hắn mười ba tuổi hắn được người ta nhận nuôi, bố mẹ nuôi của hắn là một cặp vợ chồng người Đức, họ hết lòng yêu thương hắn, họ coi hắn như con đẻ của họ, họ chăm sóc hắn, cho hắn được ăn học đàng hoàng.Tuy là sống sung sướng, được người khác yêu thương, trân trọng nhưng mối thù đẩy bố mẹ hắn vào chỗ chết chưa có lúc nào vơi đi trong lòng hắn. Hắn quyết tâm học thật giỏi, quyết tâm trở thành một con người thành đạt, hắn muốn hắn có thể trả thù người đã gây ra đau khổ cho hắn, người đã làm gia đình hắn tan vỡ, người đã gián tiếp khiến bố mẹ hắn phải tự sát, hắn muốn trả thù người đó.

Ngay từ khi còn nhỏ hắn và Diễm là một đôi bạn rất thân, do Diễm kém hắn tám tuổi nên khi hắn mười hai tuổi, Diễm mới bốn tuổi, độ tuổi còn quá nhỏ để nhớ một người bạn sau mười bốn năm xa cách.

Diễm không nhận ra hắn, nhưng hắn nhận ra Diễm, lí lịch của gia đình Diễm hắn đều nắm rõ, hắn biết hết các thói quen, sở thích của Diễm, thậm chí Diễm có bao nhiêu bạn, học ở trường nào hắn cũng biết, hắn là một con người thận trọng, một người đa nghi, nếu không nắm rõ kẻ địch của mình, hắn sẽ không bao giờ dám xông ra trận, hắn muốn khi đã đánh là phải thắng, hắn không muốn thua.

Điện thoại của hắn reo vang, hắn mở máy, nhìn số di động hiện lên trên màn hình, hắn lạnh lùng hỏi.

_Em gọi cho anh có gì không……??

_Em muốn mời anh đi ăn cơm….!!

_Anh bận việc rồi nên không đi được, em thông cảm….!!

_Anh lúc nào mà chả có lí do để từ chối em. Thôi mà đi ăn với em đi, ăn cơm một mình buồn lắm….!!

_Thôi được rồi. Chúng ta hẹn gặp nhau ở đâu đây….??

Cô ta reo lên sung sướng.

_Ở nhà hàng gần công ty anh nhé….??

_Anh biết rồi, hẹn em trong ít phút nữa….!!

_Vâng….!!

_Chào em….!!

_Chào anh….!!

Trước khi cúp máy, cô ta còn hôn chụt vào màn hình điện thoại, hắn nhăn mặt. Diễm Hồng thích và yêu hắn từ lâu nhưng hắn vẫn mãi lạnh lùng với cô ta, trong lòng hắn từ xưa đến nay chỉ có hận thù, lòng hắn không có chỗ cho yêu đương, không có chỗ cho mật ngọt tình yêu, hắn ghét tất cả những thứ đó.

Hắn có một cái đầu lạnh, một trái tim sắt đá nên trong kinh doanh hắn rất tỉnh táo, hắn vừa về nước được mấy tháng, trong mấy tháng đó, hắn đã thuê người điều tra lí lịch của ông Hải một cách tường tận, hắn cũng cho người điều tra lí lịch của Diễm, khi nhận được hồ sơ của Diễm, bàn tay hắn run lên, dù gì Diễm cũng là người bạn thân của hắn từ nhỏ, trong lòng hắn một cảm giác bồi hồi, xúc động, xao xuyến dâng đầy, nhưng chỉ một ít phút sau đó hắn lại trở nên lạnh lùng, lại trở nên tàn nhẫn.
Hắn căm thù bố Diễm, nên hắn cũng căm thù lây sang Diễm, nếu không phải tại ông Hải, bố mẹ hắn sẽ không chết, gia đình hắn sẽ không tan vỡ, hắn nhớ, khi bố mẹ hắn chết, hắn đã từng lang thang ngoài đường, bàn chân vô tình của hắn đưa hắn đến nhà Diễm.

Hắn nhìn Diễm được cười đùa, được bố mẹ yêu thương chăm sóc, được sống trong nhung lụa gấm hoa, còn hắn, hắn đã mất tất cả, không nhà, không cửa, không tương lai, hắn cô độc, cái đói, cái rét, sự đối sự ghẻ lạnh của mọi người xung quanh khi nhìn bộ quần áo rách tả tơi mà hắn đang mặc trên người khiến sự uất hận, căm thù trong lòng hắn lúc nào cũng sục sôi, có lẽ nhờ thế hắn mới sống được cho đến ngày hôm nay, hắn mới thành đạt, mới tài giỏi như bây giờ.

Hắn nghiến răng

_Ông hãy chờ đấy, tôi sẽ làm cho ông sống không được mà chết cũng không xong, tôi sẽ chiếm lấy công ty của ông, tôi sẽ làm cho ông mất đi đứa con gái mà ông yêu hơn cả tính mạng của mình….!!

_Tôi sẽ cho ông nếm trải cảm giác mất đi người thân là thế nào….!!

_ Ha ha ha ha…..!!

Hắn bật cười, giọng cười của hắn chứa toàn cay đắng, toàn sầu hận, đôi mắt hắn đỏ hoe, sống mũi hắn cay cay, hắn đã chuẩn bị một kế hoạch trả thù thật hoàn hảo, với kế hoạch này, bố con Diễm không thể thoát khỏi cái lưới mà hắn đã giăng ra, họ là hai con cá đang nằm trên thớt, chỉ cần hắn vung dao, họ sẽ chết.
chap 4

Chỉ cần đọc lướt qua chồng hồ sơ trước mặt một lượt, hắn đã biết hết nội dung của nó, hắn làm một bản tóm tắt ngắn gọn trong vòng hai trang khổ giấy A4, mọi thứ đã hoàn thành xong. Hắn cầm hai tờ giấy, mở cửa phòng, hắn bước sang phòng làm việc của Diễm, hắn muốn nhanh kết thúc xong công việc vì hắn cần đi gặp Diễm Hồng.

Hắn gõ cửa hai, ba lần mà không thấy Diễm bảo nào, vừa bực, vừa tức, hắn nói.

_Cô bị điếc hả…?? Sao tôi gõ cửa từ nãy đến giờ mà cô không nói gì, có phải cô muốn tôi xông vào không…??

_……………….!!

Hắn cáu.

_Cô bị làm sao thế…??

Tức mình, hắn mở cửa, phòng trống trơn, hắn lẩm bẩm.

_Con nhóc này lại bỏ đi đâu rồi.
-
1 2 3 >
-
Bình luận (0)
--
Trở về
Thư viện