Mướn chồng [41](hay kinh khung?)
Nguồn: http://kembong9x.w4.lt, Được thêm bởi: Linh_bÉbỎng
-
_Nếu phải xa thải hắn thì hơi tiếc, nhưng nếu phải giữ hắn ở lại thì mình không nuốt nổi cục tức này…..!!

Có tiếng gõ cửa, Diễm nói vọng ra.

_Mời vào….!!

Ông Hải bước vào phòng, ông mỉm cười hỏi Diễm.

_Ngày làm việc đầu tiên thế nào hả con gái….??

Diễm chán nản.

_Tồi tệ lắm bộ ạ….!!

Ông Hải bật cười.

_Đối với con thì chỉ có đi chơi, đi quậy phá hay gây ra những chuyện điên khùng thì con mới cho là hay, mới cho là thích thú, còn nếu phải làm việc nghiêm túc thì con lại cho là dở….!!

_Bố hiểu con ghê, nếu bố đã hiểu con như thế tại sao bố không cho con đi chơi, hay đi quậy phá đi, bố lại bắt con đến công ty làm việc làm gì…??

Ông Hải nhíu mày.

_Con không đi làm thì còn ai đi làm nữa, bố mẹ chỉ sinh được duy nhất một mình con, con phải có trách nhiệm với công việc kinh doanh của gia đình chứ…??

_Nhưng con không thích kinh doanh, kinh doanh vừa khô khan, lại chẳng có chút hứng thú tẹo nào, bố bảo làm sao con chịu đựng được khi ngày nào cũng phải nhìn vào các con số….??

_Không chịu cũng phải cố mà chịu, bố nghĩ không phải là do con không chịu được mà là do tính con lười biếng, do con không chịu vận động đầu óc, thật là phí phạm, lẽ ra con nên sinh ra là một cô bé bình thường nhưng chịu khó còn hơn một cô bé thông minh nhưng lười biếng…!!

_Bố lúc nào cũng chê con, dù con có làm gì bố cũng không hài lòng, con không hiểu nếu bố đã không hài lòng về con như thế, sao bố không tìm ai đó thay bố quản lí công ty có phải là hơn không…??

_Chính vì thế nên chiều nay bố mới đi tìm người thay bố, chẳng phải là con sắp được gặp mặt chồng chưa cưới của con à….!!

Diễm tái mặt.

_Bố không định nói là bố sẽ gả con cho người đó thật chứ…??

_Con thấy từ xưa đến nay bố có đùa con bất cứ điều gì không…??

Diễm đứng bật dậy, Diễm to tiếng.

_Con phản đối, gặp mặt thì được, nếu bố ép con lấy anh ta thì con sẽ chống đối với bố đến cùng….!!

_Con bé này hay thật nhỉ…?? Bố có nói là bố ép con lấy cậu ta ngay đâu, bố sẽ cho con thời hạn hai tháng, trong hai tháng này nếu con có thể tìm được một người đàn ông tốt hơn cậu ta, giỏi hơn cậu ta, tìm được người con yêu, bố sẽ không ép con lấy cậu ta, hoặc là nếu con gặp cậu ta mà hai đứa nảy sinh tình cảm thì không cần bố phải can thiệp vào…!!

_Bố cho con hai lựa chọn, tùy con lựa chọn theo cách nào thì lựa, nhưng phải nhớ, dù là con lấy chàng trai do bố giới thiệu cho con hay là do con lựa chọn, con cũng phải được sự chấp thuận của bố, nếu cậu ta không vượt qua được thử thách và tiêu chuẩn của bố thì con phải theo cách thứ nhất, con hãy nhớ lấy…..!!
Diễm bực mình nói.

_Bố làm thế có khác gì đánh đố con, nếu con không tìm được ai phù hợp với con thì con phải nghe theo sự sắp xếp của bố hay sao…??

_Tất nhiên….!!

Diễm hét lên.

_Không được, tuyệt đối không được…!! Bây giờ con vẫn còn chưa yêu ai, thích ai, con lại không thích lấy chồng, không thích bị ràng buộc, con không thể….!!

_Con không có quyền lựa chọn ở đây, sớm hay muộn con cũng phải đi lấy chồng, bố biết là con hãy còn trẻ, nếu sức khỏe của bố không sao, bố có thể chờ con nhưng con phải hiểu cho bố, cha mẹ nào cũng muốn được nhìn thấy con cái mình được thành đạt, được yên bề gia thất, con là một cô gái thông minh, đường công danh của con bố không lo, bố chỉ lo về hạnh phúc lứa đôi của con thôi. Con có thể vì bố, mà vui lòng làm theo lời bố được không con…??

Diễm ôm lấy ông Hải, nước mắt ràn rụa, Diễm nói.

_Thôi được rồi, con chấp nhận điều kiện của bố nhưng bố phải hứa là nếu con tìm được chàng trai của con rồi, bố không được ép con lấy người mà bố đã chọn cho con đâu đấy….!!

_Bố hứa….!!

_Con cảm ơn bố….!!

Ông Hải vỗ nhẹ vào lưng con gái, ông bảo.

_Chúng ta đi ăn cơm thôi con….!!

_Vâng….!!

Khép cửa văn phòng, hai bố con Diễm rời công ty, chiều nay, Diễm phải theo ông Hải đi gặp mặt chồng chưa cưới, Diễm thở dài.

_Số mình sao mà đen đủi thế không biết. Mình hy vọng anh ta là một tên chán ngắt, một kẻ không ra gì có như thế mình mới dễ dàng từ chối, bố mình mới không có cớ để ép mình lấy anh ta. Mình cầu mong là vậy….!!

Thời gian trôi qua nhanh hơn Diễm tưởng, hình như người ta càng trông đợi cái gì đấy thì thời gian trôi càng chậm, còn càng muốn tránh thì nó lại càng đến nhanh hơn. Diễm thở dài, không trốn đi đâu được, Diễm đành ngoan ngoãn theo ông Hải đến nhà hàng mà ông đã cho đặt bàn từ trước.

Trên đường đi, ông Hải căn dặn Diễm đủ điều, ông nói nhiều quá đến nỗi Diễm cũng thấy lùng bùng hết cả lỗ tai.

Diễm thở dài nói.

_Bố làm ơn tha cho con đi được không…?? Con đã nghe lời bố đến gặp mặt anh ta là đã ngoan lắm rồi, bố còn muốn con làm gì nữa….??

Nghe giọng điệu khó chịu của con gái, ông Hải cau mày.

_Con làm sao thế…?? Con có biết là có nhiều người ước được như con mà không được không hả…?? Con phải biết trân trọng những gì mà con đang có chứ…??
Con hiểu nhưng con người mà bố, ai chả có ước mơ, ai chả có tham vọng riêng của mình, nếu con bằng lòng với hiện tại, nếu con thoải mái hưởng thành quả lao động mà bố cho con như thế có phải là con hèn kém quá không….??

_Con muốn có con đường đi riêng của mình, muốn có một ước mơ, một khát vọng sống riêng, con mong bố hiểu cho con….!!

_Chính vì bố hiểu nên bố mới kiếm một ông chồng cho con, anh ta sẽ thay con quản lí công việc kinh doanh của gia đình, còn con, con có thể làm những gì mà con thích….!!

_Thật không hả bố….??

_Thật….!!

Diễm ỉu xìu.

_Nói như bố thì có vẫn như không, con vẫn không thoát ra khỏi bàn tay của bố, nếu con lấy anh ta, con sẽ bị bố và anh ta kiểm soát, vậy là con vừa thoát khỏi cái gọng kìm này con lại nhận thêm được một cái gọng kìm khác, nếu thế thà rằng con có một cái gọng kìm là bố còn hơn…..!!

Ông Hải không nhịn được cười vì cách ví von của con gái, ông cốc một cái vào đầu Diễm, ông mắng yêu.

_Con dám ví bố là một cái gọng kìm hả….?? Con xem bố là một ông bố độc tài của con à…??

_Không lẽ con nói sai sao…?? Từ bé đến giờ, có khi nào bố thôi kiểm soát cuộc sống của con không…?? con làm gì, đi đâu, con cũng phải nghe theo lời của bố, ngay cả bây giờ, con đã mười tám tuổi rồi, con cũng phải nghe lời bố đi lấy người đàn ông mà bố đã chọn cho con….!!

_Con thấy con chẳng khác gì một con rối, một con búp bê để trong tủ kính, sống mà không có chính kiến, không có ước mơ, không có niềm tin vào tương lai như con thì sống có khác gì đã chết….!!

Ông Hải quát.

_Con im ngay, vừa mới nghe lời được một chút, lại dở giọng trách móc, than phiền ra với bố là thế nào…??

_Bố làm thế có gì là không tốt, có gì là quá đáng với con đâu mà tại sao con luôn chống đối bố….??

Hai bố con còn tiếp tục tranh cãi nữa nếu như giọng anh chàng tài xế không vang lên.

_Đã đến nơi rồi thưa ông chủ, cô chủ….!!

Ông bảo Diễm.

_Con hãy liệu mà ăn nói, cư xử cho phải phép, con mà làm nhục mặt bố là không xong với bố đâu…!!

Diễm le lưỡi.

_Con biết rồi….!!

Ông Hải tức giận.

_Con dám nhớt nhả với bố như thế hả…??

Diễm ôm lấy cánh tay ông, Diễm nịnh.

_Thôi mà bố, cũng đã đến nơi rồi, bố con ta xuống thôi….!!

Hai bố con bước vào trong, hôm nay Diễm mặc một cái váy màu xanh dương, tóc vấn cao, con gái ông tổng giám đốc tất nhiên là phải xinh đẹp, nhưng nếu để ý kĩ sẽ thấy Diễm cố tính trang điểm cho Diễm già thêm vài tuổi, Diễm định dọa chết tên đàn ông mà Diễm sắp phải lấy làm chồng, Diễm thích anh ta gọi Diễm là “chị” hơn là em.Diễm cùng tò mò muốn biết người đàn ông mà Diễm xắp phải lấy làm chồng có hình dạng như thế nào, anh tay gầy hay béo, già hay trẻ, tốt bụng hay xấu xa, giỏi hay ngu dốt, là con người vui tính hay trầm lặng, Diễm muốn biết tính cách của anh ta thế nào để đối phó. Diễm không muốn làm con rối của ông Hải thêm nữa, mọi chuyện Diễm có thể nghe nhưng hôn nhân, tình yêu cả đời Diễm nhất định không chịu.

Hai bố con ngồi xuống, vừa gọi được hai tách cà phê, người nhà đằng trai tới.

Rất tự nhiên Diễm ngước mắt lên nhìn anh ta. Diễm quan sát anh ta từ đầu xuống chân, anh ta mặc một cái áo sơ mi màu trắng, chiếc quần tây màu xám, trên đôi mắt được trang trí bởi một cặp kính cận màu trắng rất tri thức, mái tóc màu đen được chải mượt ra đằng sau, phải nói là anh ta rất đẹp trai, rất phong độ, rất ra dáng một công tử con nhà giàu, về ngoại hình Diễm không có gì để chê, hay có gì để phàn nàn.

Diễm mỉm cười chào bố mẹ anh ta.

_Chào hai bác, chào anh….!! Cháu là Diễm….!!

Mẹ anh ta gật đầu chào Diễm.

_Chào cháu….!! Bác là Phương – mẹ của Quân.

Bố anh ta chỉ mỉm cười mà không nói gì.

Ông Hải gật gù tỏ vẻ hài lòng, anh ta cũng mỉm cười chào ông Hải.

_Chào chú, chào em….!! Cháu là Quân.

Ông Hải niềm nở.

_Chào cháu….!! Lâu rồi không gặp không ngờ cháu đã lớn thế này rồi….!!

_Vâng.
-
1 2 3 >
-
Bình luận (0)
--
Trở về
Thư viện